Vì tình yêu tiền bạc

Năm cuối cùng ở Wall Street, tiền thưởng của tôi là 3.6 triệu đô và tôi rất tức giận vì nó không nhiều. Tôi đã 30, không phải nuôi con cái, không phải trả nợ nần, cũng không hề có suy nghĩ về những hành động nhân đạo nào trong đầu. Tôi muốn kiếm càng nhiều tiền càng tốt chỉ vì một lí do đơn giản: Tôi nghiện.

Tám năm trước, tôi bước vào trung tâm thương mại Credit Suisse First Boston thực tập mùa hè. Tôi muốn trở nên giàu có,ban đầu tôi có định nghĩa rất khác về giàu có. Tôi muốn tới Wall Street sau khi đọc quyển sách “Trò chơi của kẻ nói dối”, tôi muốn học cách Michael Lewis kiến được 225 triệu đô la chỉ sau hai năm làm việc ở khu thương mại. Quả là một khối tài sản kếch xù. Suốt tháng giêng và tháng hai, tôi hay nghĩa về khoảng thời gian này vì đó là lúc tiền thưởng được quyết định và phân chia, khi tài sản được tạo ra.

Tôi  học được việc trở nên giàu có quan trọng thế nào từ cha mình. Ông ấy thật sự là một Willy Loman hiện đại, một doanh nhận  với giấc mơ vẫn chưa thực hiện được. “Hãy tưởng tượng cuộc sống sẽ thế nào, con trai? Khi cha kiếm được 1 triệu đô la”. Khi ông ấy đang mơ bán một  kịch bản phim, nhưng thực tế là đang bán tủ nhà bếp. Điều đó cũng chẳng hay ho gì. Nhà tôi thi thoảng phải sống dựa vào đồng lương y tá của mẹ.

Cha tôi tin rằng tiền giải quyết được tất cả các vấn đề. Ở tuổi 22, tôi cũng nghĩ thế. Khi đi vào trong phòng kinh doanh lần đầu tiên và thấy màn hình TV phẳng, máy chủ vi tính công nghệ cao, đầu rơvonve điện thoại với đĩa số, nắm cửa và các phím tựa như khoang của máy bay, tôi biết chính xác  tôi muốn gì với phần còn lại của đời mình. Dường như có một thương gia đang chơi game bên trong khoang; nếu bạn giành chiến thắng trò chơi này, bạn sẽ đạt được cái bạn mong muốn nhất – đó là sự giàu có.

IT là điều diệu kì tôi đã làm ở Wall Street. Một mặt, tôi rất ham cạnh tranh và tham vọng – có lẽ tựa như một đô vật ở Đại học Columbia – tôi cũng  là người nghiện  rượu hằng ngày, nghiện thuốc lá và sử dụng cô-ca- in thường xuyên, Ritalin và thuốc phiện. Tôi có những thói xấu hủy hoại bản thân mình, dẫn tới bị nghi ngờ  trộm cắp ở đại học, bị bắt hai lần và bị sa thải từ một công ty Internet vì đánh lộn. Tôi cũng  học những cơn thịnh nộ từ cha tôi. Tôi vẫn nhớ gương mặt đỏ, nhăn nhó khi ông ấy bắt lỗi tôi. Tôi đã vào thực tập ở CSFB bằng cách loại những tội lội tôi đã làm khỏi hồ sơ xin việc và kiên quyết không bỏ qua cơ hội cuối cùng. Điều duy nhất quan trọng với tôi ngang với cơ hội thực tập này là bạn gái của tôi, người khởi xướng đội bóng chày Columbia. Mặc dù tôi yêu cô ấy, nhưng khi say rượu, lắm lúc tôi lại qua lại với người đàn bà khác.

Sau ba tuần thực tập, cô ấy bỏ tôi. Cô ấy bảo không thích con người tôi sẽ trở thành. Tôi không thể trách cô ấy, tôi suy sụp cực độ đến nỗi không thể nào rời khỏi giường. Trong cơn đau đớn, tôi gọi cho một người tư vấn mà tôi đã gặp một vài lần trước đây và xin sự giúp đỡ.

Cô ấy giúp tôi nhận ra rằng tôi đang sử dụng rượu và ma túy để  xoa dịu sự yếu đuối của đứa trẻ trong con người mình và đề nghị tôi phải từ bỏ. Đó có lẽ là những năm tháng khó khăn nhất trong cuộc đời tôi. Không ma túy, không rượu trong người, tôi cảm thấy như ngực tôi vỡ ra, tim tôi tiếp xúc trực tiếp với không khí bên ngoài. Nhà tư vấn bảo rằng chính việc lạm dụng ma túy và rượu là triệu chứng của căn bệnh về tâm lí.  C.S.F.B không nhận tôi làm việc toàn thời gian, quá quẫn trí, tôi quay lại Colombia năm cuối cấp.

Sau khi tốt nghiệp, tôi kiếm được công việc ở Ngân hàng của Mỹ, nhờ sự chấp thuận của giám đốc quản lí sẵn sàng trao cơ hội cho một đứa trẻ như tôi, người gọi anh ấy liên tục hằng ngày suốt ba tuần lễ. Một năm cai rượu, tôi dần lấy lại sự tỉnh táo, nhạy bén, và làm việc chăm chỉ. Cuối năm thứ nhất, tôi thật quá sung sướng khi nhận được 40.000 đô la. Lần đầu tiên trong đời, tôi không phải nhìn hầu bao của mình trước khi trả tiền. Nhưng một tuần sau, một thương nhân hơn tôi 4 tuổi, C.S.F.B thuê với giá 900.000 đô la. Thật là một cú sốc quá lớn đầu đời – lương  của anh ta gấp 22 lần mức lượng của tôi – tôi thật sự thấy phấn khích với số tiền lớn có thể kiếm được.

Nhiều năm sau, tôi làm việc điên cuồng và bắt đầu bước chân vào Wall Street. Tôi trở thành một nhà kinh doanh bảo hiểm trái phiếu, một trong những nghề sinh lời lớn nhất bấy giờ. Chỉ bốn năm sau, tôi bắt đầu sự nghiệp ở Ngân hàng America, Citibank đề xuất  tôi mức lượng 1,75 triệu đô la/ năm trong vòng hai năm. Tôi bắt đầu hẹn hò với một cô gái tóc vàng và thuê một căn hộ trên đường Bond khoảng 6000$/tháng.

Tôi cảm thấy mình trở nên quyền lực. Ở 25, tôi có thể đi tới bất cứ nhà hàng nào ở Manhatta – Per Se, Le Bernardin – chỉ là nhấc máy lên và gọi cho một trong những nhà môi giới, họ hay nịnh nọt các thương gia bằng cách cho họ giải trí không tiếc tiền. Tôi có thể ở hàng hai ở trò game Knicks-Lakers bằng cách gợi ý cho nhà môi giới mà tôi thích. Sự hài lòng không phải ở số tiền mà tôi có. Mà đó còn là quyền lực. Vì dù tôi thành công hay thông minh mực nào, đó cũng là việc gì đó làm tôi hạnh phúc.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *